Việt Nam ưu tiên trồng và phát triển cây dược liệu. (Ảnh St)Nền tảng từ tri thức bản địa
Từ bao đời nay, cộng đồng các DTTS đã tích lũy một kho tàng tri thức quý giá về cây thuốc và phương pháp chữa bệnh tự nhiên. Những bài thuốc Nam, kinh nghiệm sử dụng thảo dược trong sinh hoạt hằng ngày, không chỉ giúp chăm sóc sức khỏe, mà còn phản ánh mối quan hệ hài hòa giữa con người và thiên nhiên.
Đây chính là nền tảng của Y học cổ truyền, nơi con người được nhìn nhận như một phần của tự nhiên, chữa lành không chỉ bằng thuốc mà còn bằng môi trường sống, nhịp sinh hoạt và trạng thái tinh thần. Khi được nghiên cứu, chuẩn hóa và phát triển hợp lý, tri thức này hoàn toàn có thể trở thành sản phẩm đặc trưng, tạo nên sức hút riêng cho du lịch Việt Nam.
Dược liệu: Từ sinh kế truyền thống đến kinh tế giá trị cao
Hiện nay, nhiều vùng đồng bào DTTS đã bắt đầu phát triển các loại cây dược liệu như đinh lăng, ba kích, nghệ, sả, gừng… Tuy nhiên, phần lớn vẫn mang tính nhỏ lẻ, thiếu quy hoạch, giá trị kinh tế chưa tương xứng với tiềm năng.
Vấn đề không nằm ở việc thiếu tài nguyên, mà ở cách khai thác. Khi dược liệu chỉ dừng lại ở việc bán thô, giá trị gia tăng thấp và dễ bị phụ thuộc vào thị trường. Ngược lại, nếu được đưa vào một chuỗi giá trị hoàn chỉnh từ trồng trọt, chế biến đến trải nghiệm mỗi loại cây sẽ trở thành một “sản phẩm văn hóa”, mang theo câu chuyện của vùng đất và con người.
Du khách trải nghiệm dịch dụ tắm thảo dược kết hợp du lịch tại vùng cao. (Ảnh St)Du lịch chữa lành: Xu hướng và cơ hội
Trên thế giới, du lịch chăm sóc sức khỏe (Wellness Tourism) đang trở thành xu hướng phát triển mạnh mẽ. Du khách không còn chỉ tìm kiếm cảnh đẹp, mà mong muốn được phục hồi năng lượng, cân bằng tinh thần và cải thiện sức khỏe.
Với không gian thiên nhiên còn nguyên sơ, nhịp sống chậm và bản sắc văn hóa đậm nét, vùng đồng bào DTTS có lợi thế đặc biệt để phát triển loại hình du lịch này. Khi kết hợp với dược liệu, các trải nghiệm có thể được xây dựng đa dạng: Từ tắm lá thuốc, xông hơi thảo dược, trị liệu dân gian, đến thưởng thức ẩm thực dưỡng sinh và tham gia đời sống bản địa. Ở đó, du lịch không chỉ là hành trình khám phá mà trở thành quá trình “chữa lành” toàn diện, nơi con người tìm lại sự cân bằng giữa thể chất và tinh thần.
Bài toán hệ sinh thái: Mảnh ghép còn thiếu
Dù tiềm năng rõ ràng, thực tế cho thấy, các yếu tố cấu thành mô hình dược liệu, du lịch, chăm sóc sức khỏe, vẫn tồn tại rời rạc ở nhiều địa phương. Có nơi mạnh về dược liệu nhưng thiếu dịch vụ du lịch; có nơi phát triển du lịch nhưng chưa khai thác yếu tố chữa lành từ thảo dược.
Điều còn thiếu chính là một hệ sinh thái tích hợp, nơi các giá trị được kết nối thành một chuỗi hoàn chỉnh: Vùng trồng dược liệu, cơ sở chế biến, khu nghỉ dưỡng, dịch vụ trị liệu và hoạt động trải nghiệm. Khi đó, mỗi khâu không tồn tại riêng lẻ mà bổ trợ cho nhau, tạo nên giá trị tổng thể vượt trội.
Vai trò then chốt của quy hoạch địa phương
Một trong những yếu tố quyết định thành công của mô hình này, là sự vào cuộc của chính quyền địa phương trong công tác quy hoạch vùng. Nếu không có định hướng rõ ràng, việc phát triển dễ rơi vào tình trạng tự phát, manh mún, thậm chí phá vỡ cân bằng sinh thái và bản sắc văn hóa.
Quy hoạch ở đây không chỉ là phân bổ đất đai, mà cần một tầm nhìn tổng thể:
Xác định vùng trồng dược liệu phù hợp với từng tiểu vùng sinh thái
Quy hoạch khu du lịch, nghỉ dưỡng gắn với tài nguyên sẵn có
Bảo tồn không gian văn hóa và tri thức bản địa
Kết nối hạ tầng giao thông, dịch vụ và thị trường
Đồng thời, chính quyền cần đóng vai trò “nhạc trưởng” trong việc liên kết các bên: Người dân, doanh nghiệp, nhà khoa học và ngành du lịch. Khi có quy hoạch tốt, mô hình không chỉ phát triển nhanh mà còn đi đúng hướng và bền vững.
Giá trị y học bản địa người Dao truyền thống tại Ba Vì. (Ảnh St)Lợi ích đa chiều và ý nghĩa lâu dài
Việc phát triển mô hình này mang lại nhiều lợi ích thiết thực. Về kinh tế, nó giúp nâng cao giá trị sản phẩm, tạo việc làm và tăng thu nhập cho người dân. Về xã hội, đây là cách hiệu quả để bảo tồn tri thức y học dân gian và giữ gìn bản sắc văn hóa. Về môi trường, mô hình khuyến khích phát triển nông nghiệp xanh, hạn chế khai thác tài nguyên theo hướng tận thu.
Quan trọng hơn, khi cộng đồng có thể “sống được” từ chính văn hóa của mình, việc bảo tồn không còn là khẩu hiệu mà trở thành nhu cầu tự thân.
Phát triển vùng trồng cây dược liệu được địa phương quan tâm. (Ảnh St)Thách thức và hướng đi
Dẫu vậy, con đường phát triển không tránh khỏi những thách thức như thiếu nguồn vốn, hạn chế về nhân lực chất lượng cao, nguy cơ thương mại hóa làm biến dạng bản sắc. Để vượt qua, cần có chiến lược dài hạn, chính sách hỗ trợ phù hợp và sự đồng hành của doanh nghiệp.
Phát triển dược liệu gắn với du lịch nghỉ dưỡng và chăm sóc sức khỏe không chỉ là một mô hình kinh tế, mà còn là một cách tiếp cận mới trong phát triển vùng đồng bào DTTS, nơi giá trị bản địa được khai thác một cách có chiều sâu và lâu dài.
Khi mỗi bài thuốc trở thành một trải nghiệm, mỗi khu rừng trở thành không gian chữa lành, và mỗi bản làng trở thành điểm đến, đó cũng là lúc vùng cao không còn là “vùng trũng” phát triển, mà trở thành nơi khởi nguồn của những giá trị bền vững cho tương lai.